Monday, February 29, 2016

Xuân Bính Thân 2016 sắp về, Xin Nhớ Đến đồng đội, TPB và gia đình tử-sĩ còn khó khăn bên quê nhà!



 Chốn biên-thuỳ này xuân đến chi,

 Tình lính chiến khác chi bao người,
  Nếu xuân về tang thương khắp lối
 Phương này khó cho vơi,
 Thì đừng đến xuân ơi...(NVĐ)


Chút Tấm Lòng


Anh Chị Em VNCH  Khắp Nơi Thân Kính,
            Chỉ còn hơn 1 tháng nữa là đến ngày Tết Bính Thân 2016, bên xứ người  đa số mọi người ai cũng cảm thấy không qúa bị thiếu thốn, đói rách, mà lòng  thì  hay  phơi phới hân hoan, thể hiện qua việc đã có biết bao Tổ Chức Hội-Đòan, Tôn Giáo, Cộng Đồng VN khắp nơi đang  cùng nhau tổ chức tất-niên, tiệc tùng "cây nêu, pháo nổ, bánh chung xanh..." để  mừng năm mới 2016, trong khi  bên quê nhà lại có nhiều anh em, đồng đội, và gia đình tử sĩ VNCH đang  gặp cảnh khó khăn, khói lạnh tro tàn và  không biết lấy gì để đón xuân.
            Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh (U.S.G.RVN) đã ghi nhận khỏang trên 60 trường hợp đồng đội, hay anh em chung đơn vị, hay một số  gia đình Tử Sĩ VNCH mà chúng tôi đã tiếp xúc mà hầu như  ai cũng đang lâm vào cảnh khó khăn rất đáng được quan tâm và giúp đỡ.
           Chính vì lý do áy náy này nên anh em chúng tôi xin được mạnh dạn kêu gọi sự  góp tay của anh chị em khắp nơi  với hy vọng biết đâu anh em, đồng đội và gia đình Tử Sĩ của chúng ta  bên quê nhà ai cũng  sẽ nhận được chút  hơi ấm từ tấm lòng  của anh chị em  Hải Ngọai còn nhớ đến họ.
       
Nếu Sự Ủng Hộ Còn  Qúa Khiêm Nhường
            Tính đến hôm nay Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh (U.S.G.RVN) mới nhận được  sự tiếp tay từ 1 số  anh chị em VNCH khắp nơi  với  số hiện kim được khỏang  $1,800.00 USD, hoặc  cho đến ngày chấm dứt nhận sự quyên góp của mọi người  là ngày 15 tháng 1 năm 2016 (Jan 15, 2016) mà tổng số tiền  quyên góp  không đủ tặng cho mỗi  anh em khó khăn  được tối thiểu khỏang $50/1 người, thì chúng tôi sẽ  dành ưu tiên như sau:
- Ưu tiên 1. cho anh em, TPB và gia đình tử sĩ  chưa bao giờ nhận được sự giúp đỡ từ bất cứ đâu.
- Ưu tiên 2. Cho anh em hay gia đình Tử-Sĩ ngặt nghèo.
- Ưu tiên 3: cho anh em cao niên nhứt .


 Mong sự góp tay
          Mọi sự góp tay của anh chi em cho anh em và gia đình Tử-Sĩ  khó khăn bên quê nhà  đều được  hoan nghênh, và xin chọn lựa những trường hợp như sau :
1/. Gởi  đến tận tay người nhận theo yêu cầu:
            Nếu anh chị em muốn gởi giúp đỡ  đến đích danh anh em nào tại Việt nam, thì anh chị em đó có thể cho chúng tôi biết địa chỉ của người nhận, cùng với số tiền tùy-ý (đính kèm),  sau khi nhận được, chúng tôi  sẽ làm đúng những gì anh  chị em yêu cầu, thay vì cá nhân gởi  trực tiếp cho cá nhân, nhưng nếu chuyển qua  anh em chúng tôi (U.S.G. RVN)  thực hiện, thì sự giúp đỡ đó càng thêm ấm lòng người nhận.
2/. Hoặc xin  gởi cho Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh VN (U.S.G.RVN)
            Để  chúng tôi (U.S.G.RVN) tùy nghi phân phối đến tay người nhận ,và  mọi liên lạc hay chi phiếu xin vui lòng đề tên người Đại-Diện  và gởi về  địa chỉ dưới đây.


                        Mr. Hoa Pham
                        20514 Toluca Ave.
                        Torrance, CA 90503             
                      (hoavanpham@yahoo.com)


        Ghi Chú:  - Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh VNCH  là hòan tòan độc-lập và vô vụ lợi.
- Mọi thu chi đều được công khai tài chính.
Chân thành cám ơn sự quan tâm và giúp đỡ  của anh chị em  khắp nơi.


Trân trọng,


Nhóm Chiến Sĩ Vô-Danh VNCH (U.S.G.RVN)
Little Sàigòn California- Hoa Kỳ

Tuesday, November 11, 2014

Ghi Danh Tham Dự 40 năm Hội Ngộ Nha Kỹ Thuật

Kính Gửi: Quý Niên Trưởng, Quý Chiến Hữu và Gia Đình.

Chương trình 40 Năm Hội Ngộ Nha Kỹ Thuật Nam California sẽ chính thức nhận ghi danh kể từ ngày hôm nay và hạn cuối ghi danh là ngày 15 tháng 2 năm 2015.
Để tiện việc đặt bàn với nhà hàng cho buổi tiệc tiền hội ngộ, đại tiệc 40 năm họp mặt Nha Kỹ Thuật, lễ đặt vòng hoa tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, cũng như một số công việc như đưa đón phi trường, hướng dẫn cách thức book Hotel tại địa phương, việc chọn phi trường và hướng dẫn những tin tức liên quan đến 40 Năm Hội Ngộ Nha Kỹ Thuật tại Nam California (Tháng 3 gãy súng và tháng 4 điêu linh) chúng tôi mong mõi quý NT, Quý C/H tiếp tay với BTC bằng cách ghi danh sớm đễ chúng ta có một buổi họp mặt 40 năm thật ý nghĩa.

Những chi tiết BTC cần cung cấp khi ghi danh:
1- Họ tên và đơn vị phục vụ tại NKT, thành phố đang cư ngụ
2- Số người tham dự Lễ Đặt Vòng Hoa tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ.
3- Số Người tham dự Tiền Hội Ngộ.
4- Số Người tham dự 40 năm Hội Ngộ Nha Kỹ Thuật.
Thiệp Mời sẽ gữi đến quý vị vào tháng 1 năm 2015 
Sẽ có quà tặng cho quý vị ghi danh với số thứ tự 10, 20, 30, và tiếp tục 10 số cho đến số thứ tự 200.
E-mail ghi danh về: NhaKyThuat@Yahoo.com

Chương Trình đính kèm như sau:
(I).
-
Lễ Đặt Vòng Hoa  sẽ được tổ chức vào lúc 12 giờ trưa Thứ Bảy ngày 28 tháng 3 năm 2015. tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ Westminster, California U.S.A. Chương trình gồm:
- Nghi thức chào quốc kỳ VNCH và Hoa Kỳ.
- Lễ Đặt Vòng Hoa, và một phút mặc niệm với kèn truy điệu TAPS.
- Chụp hình lưu niệm. 

(II) 
 
- Tiền Hội Ngộ sẽ được tổ chức vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy 28 tháng 3 năm 2015 tại Nhà Hàng Brodard Chateau số 9100 Trask Ave thành phố Garden Grove, CA 92844 Telephone 714.899-8273
 Chương trình dành riêng cho Anh em Nha Kỹ Thuật và gia đình, đây cũng là dịp riêng tư anh em chúng ta sinh hoạt trong một nhà hàng ấm cúng, của Nam California. Và sẽ kéo dài cho đến 11 giờ đêm.

(II)
- Họp Mặt 40 Năm Hội Ngộ Nha Kỹ Thuật Nam California sẽ được tổ chức tại Nhà Hàng Seafood Paracel 15583 Brookhurst Street, Westminster, CA 92683 vào lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật ngày 29 tháng 3 năm 2015 và chương trình sẽ kéo dài đến 11 giờ đêm.
 
(III).
Cafe và ăn sáng Hẹn Ngày Tái Ngộ được tổ chức vào lúc 10 giờ sáng thứ Hai 30 tháng 3 năm 2015 Café Mưa Rừng.
Ghi Chú:
Trong những điểm mốc của thời gian như 10, 20, 30, 40 năm, sau chiến tranh Việt Nam. Anh em chúng ta và gia đình cùng về bên nhau ghi dấu và nhắc nhớ một thời chinh chiến đã qua, nhưng kỷ niệm, dấu ấn và tình huynh đệ chi binh của Lôi Hổ, Nha Kỹ Thuật vẫn không phai mờ trong lòng chúng ta.
Xin kính chúc quý vị may mắn, sức khỏe và hẹn ngày tái ngộ.
Trân trọng,


Phạm Hòa
Trưởng Ban Tổ Chức

Friday, October 3, 2014

Bảng đối chiếu từ ngữ của Việt Cộng và Việt Nam


Xin Lưu ý! Hãy cho Phổ Biến Khắp Nơi Rộng Rãi.
- Bảng đối chiếu từ ngữ của Việt Cộng và Việt Nam
Lời người giới thiệu:

-Có những từ ngữ của miền Nam và miền Bắc trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 viết và cách dùng giống nhau; nhưng đồng thời cũng có rất nhiều chữ viết giống y như nhau nhưng ý nghĩa (hoàn toàn khác biệt) dễ dàng gây “hoang mang” (confused) nếu người đọc (hoặc người nghe) không biết trước.
-Ở Việt Nam sau 1975, vì nhiều lý do, một số từ ngữ của miền Nam (VNCH) đã bị thay thế hẳn. Tuy nhiên văn hóa và truyền thông của cộng đồng người Việt tị nạn CS ở hải ngoại vẫn tiếp tục duy trì các từ ngữ VNCH.
-Đã có một số tác gia hiện đang sống ở hải ngọai viết về vấn đề gọi là “cái chết của ngôn ngữ Sài gòn cũ.” Cá nhân tôi không đồng ý với quan điểm là tiếng Sài Gòn cũ (VNCH) đã hoặc sẽ chết. Thực tế cho thấy dân số tị nạn CS tại hải ngọai gần 3 triệu người hàng ngày vẫn dùng và bảo tồn chữ Sài gòn cũ trong gia đình, trong các buổi thánh lễ ở nhà thờ, trong kinh sách vào những buổi lễ thuyết pháp Phật giáo, trong các sinh họat thiếu nhi thánh thể cũng như gia đình phật tử… Hiển nhiên chữ Sài Gòn cũ luôn luôn có sẵn và không hề thiếu thì hà cớ gì chúng ta phải dùng đến chữ của Vi=Ci (VC) (riêng sự việc người dân Việt đang sống trong trong nước phải dùng từ ngữ CS trong mọi liên lạc, văn hóa là chuyện cũng dể hiểu thôi...)
-Người Do thái sau khi tan hàng ở Palestine vì có thể bị diệt chủng (bởi áp lực của Hồi giáo và dân Ả rập) cả chục thế kỷ rồi. Họ cũng sống lưu vong khắp nơi trên thế giới giống như dân Việt tị nạn CS; Vậy mà khi vừa mới tái lập quốc gia Do thái ở khoảng năm 1950 là họ đã khai sinh ngay trở lại một tử ngữ (dead language) của họ, tiếng Hebrew, thành một sinh ngữ (living language). Với cái đà xuống dốc tệ hại của chủ nghĩa CS hiện nay ở Việt Nam thì cơ hội phục hưng của người quốc gia và sự trở lại tiếng Sài Gòn cũ không phải chỉ có trong ước mơ. Bây giờ chúng ta cứ vô tình dùng chữ ngây ngô của VC thi chẳng khác gì như vô hình chung chúng ta chấp nhận CS (tương tự như trang điện báo của đảng CSVN hoan hỉ phổ biến sự thao dượt hải quân của Trung cộng trên quần đảo trường sa và Hoàng sa của Việt Nam).
-Tôi cố gắng thu góp lại, từ nhiều bài viết của nhiều tác gỉa và từ kinh nghiệm cá nhân, một số từ ngữ (của VC và VNCH) thuộc lọai “dễ dàng gây hoang mang” này và tạm xếp vào một bảng đối chiếu dưới đây để quí vị rộng đường tham khảo; tùy ý sử dụng; và để may ra giúp quí vị tránh các trường hợp đáng tiếc (bị đồng bào chung quanh hiểu lầm “địa chỉ” của mình).
T.V.G.
o=0=o

Sau đây là Bản Đối Chiếu
TỪ NGỮ VC & TỪ NGỮ VNCH

Ấn tượng = Đáng ghi nhớ, đáng nhớ
Bác sỹ / Ca sỹ = Bác sĩ / Ca sĩ
Bang = Tiểu bang (State) (Vịt + nói chuyên trơ trẽn)
Bắc bộ / Trung bộ / Nam bộ = Bắc phần / Trung phần / Nam phần
Báo cáo = Thưa trình, nói, kể
Bảo quản = Che chở, giữ gìn, bảo vệ
Bài nói = Diễn văn
Bảo hiểm (mũ) = An toàn (mũ)
Bèo = Rẻ (tiền)
Bị (đẹp) = Không dùng động từ “bị;” chỉ dùng tĩnh từ (đẹp)
Bồi dưỡng (hối lộ?) = Nghỉ ngơi, tẩm bổ, săn sóc, chăm nom, ăn uống đầy đủ
Bóng đá = Đá Banh, Túc cầu
Bức xúc = Dồn nén, bực tức
Bất ngờ = Ngạc nhiên (surprised)
Bổ sung = Thêm, bổ túc

Cách ly = Cô lập
Cảnh báo = Báo động, phải chú ý
Cái A=lô = Cái điện thọai (telephone receiver)
Cái đài = Radio, máy phát thanh
Căn hộ = Căn nhà
Căng (lắm) = Căng thẳng (intense)
Cầu lông = Vũ cầu
Chảnh = Kiêu ngạo, làm tàng
Chất lượng = Phẩm chất tốt (chỉ đề cập phẩm “quality,” không đề cập lượng “quantity”)
Chất xám = Trí tuệ, sự thông minh
Chế độ = Quy chế
Chỉ đạo = Chỉ thị, ra lệnh
Chỉ tiêu = Định suất
Chủ nhiệm – Trưởng ban, Khoa trưởng
Chủ trì = Chủ tọa
Chữa cháy = Cứu hỏa
Chiêu đãi = Thết đãi
Chui = Lén lút
Chuyên chở = Nói lên, nêu ra
Chuyển ngữ = Dịch
Chứng minh nhân dân = Thẻ Căn cuớc
Chủ đạo = Chính
Co cụm = Thu hẹp
Công đoàn = Nghiệp đoàn
Công nghiệp = Kỹ nghệ
Công trình = Công tác
Cơ bản = Căn bản
Cơ khí (tĩnh từ!) = Cầu kỳ, phức tạp
Cơ sở = Căn bản, nguồn gốc
Cửa khẩu = Phi cảng, Hải cảng
Cụm từ = Nhóm chữ
Cứu hộ = Cứu cấp

Diện = Thành phần
Dự kiến = Phỏng định

Đại học mở = ???
Đào tị = Tị nạn
Đầu ra / Đầu vào = Xuất lượng / Nhập lượng
Đại táo / Tiểu táo = Nấu ăn chung, ăn tập thể / Nấu ăn riêng, ăn gia đình
Đại trà = Quy mô, cỡ lớn
Đảm bảo = Bảo đảm
Đăng ký = Ghi danh, ghi tên
Đáp án = Kết quả, trả lời
Đề xuất = Đề nghị
Đội ngũ = Hàng ngũ
Động não = Vận dụng trí óc, suy luận, suy nghĩ
Đồng bào dân tộc = Đồng bào sắc tộc
Động thái = Động lực
Động viên = Khuyến khích
Đột xuất= Bất ngờ
Đường băng = Phi đạo
Đường cao tốc = Xa lộ

Gia công = Làm ăn công
Giải phóng = Lấy lại, đem đi… (riêng chữ này bị VC lạm dụng rất nhiều)
Giải phóng mặt bằng = Ủi cho đất bằng
Giản đơn = Đơn giản
Giao lưu = Giao thiệp, trao đổi

Hạch toán = Kế toán
Hải quan = Quan Thuế
Hàng không dân dụng = Hàng không dân sự
Hát đôi = Song ca
Hát tốp = Hợp ca
Hạt nhân (vũ khí) = Nguyên tử
Hậu cần = Tiếp liệu
Học vị = Bằng cấp
Hệ quả = Hậu quả
Hiện đại = Tối tân
Hộ Nhà = Gia đình
Hộ chiếu = Sổ Thông hành
Hồ hởi = Phấn khởi
Hộ khẩu = Tờ khai gia đình
Hội chữ thập đỏ = Hội Hồng Thập Tự
Hoành tráng = Nguy nga, tráng lệ, đồ sộ
Hưng phấn = Kích động, vui sướng
Hữu hảo = Tốt đẹp
Hữu nghị = Thân hữu
Huyện = Quận

Kênh = Băng tần (Channel)
Khả năng (có) = Có thể xẩy ra (possible)
Khẩn trương = Nhanh lên
Khâu = Bộ phận, nhóm, ngành, ban, khoa
Kiều hối = Ngoại tệ
Kiệt suất = Giỏi, xuất sắc
Kinh qua = Trải qua

Làm gái = Làm điếm
Làm việc = Thẩm vấn, điều tra
Lầu năm góc / Nhà trắng = Ngũ Giác Đài / Tòa Bạch Ốc
Liên hoan = Đại hội, ăn mừng
Liên hệ = Liên lạc (contact)
Linh tinh = Vớ vẩn
Lính gái = Nữ quân nhân
Lính thủy đánh bộ = Thủy quân lục chiến
Lợi nhuận = Lợi tức
Lược tóm = Tóm lược
Lý giải = Giải thích (explain)

Máy bay lên thẳng = Trực thăng
Múa đôi = Khiêu vũ
Mĩ – Mỹ (Hoa kỳ =USA)

Nắm bắt = Nắm vững
Nâng cấp = Nâng, hoặc đưa giá trị lên
Năng nổ = Siêng năng, tháo vát
Nghệ nhân = Thợ, nghệ sĩ
Nghệ danh = Tên (nghệ sĩ = stage name) dùng ngoài tên thật
Nghĩa vụ quân sự = Đi quân dịch
Nghiêm túc = Nghiêm chỉnh
Nghiệp dư = Đi làm thêm (2nd job / nghề phụ, nghề tay trái)
Nhà khách = Khách sạn
Nhất trí = Đồng lòng, đồng ý
Nhất quán = Luôn luôn, trước sau như một
Người nước ngoài = Ngoại kiều
Nỗi niềm (tĩnh từ!) = Vẻ suy tư

Phần cứng = Cương liệu
Phần mềm = Nhu liệu
Phản ánh = Phản ảnh
Phản hồi = Trả lời, hồi âm
Phát sóng = Phát thanh
Phó Tiến Sĩ = Cao Học
Phi khẩu = Phi trường, phi cảng
Phi vụ = Một vụ trao đổi thương mại (a business deal = thương vụ)
Phục hồi nhân phẩm = Hoàn lương
Phương án = Kế hoạch

Quá tải = Quá sức, quá mức
Quán triệt = Hiểu rõ
Quản lý = Quản trị
Quảng trường = Công trường
Quân hàm = Cấp bực
Quy hoạch = Kế hoạch
Quy trình = Tiến trình

Sốc (“shocked)” = Kinh hoàng, kinh ngạc, ngạc nhiên
Sơ tán = Tản cư
Sư = Sư đoàn
Sức khỏe công dân – Y tế công cộng
Sự cố = Trở ngại

Tập đòan / Doanh nghiệp = Công ty
Tên lửa = Hỏa tiễn
Tham gia lưu thông (xe cộ) = Lưu hành
Tham quan = Thăm viếng
Thanh lý = Thanh toán, chứng minh
Thân thương = Thân mến
Thi công = Làm
Thị phần = Thị trường
Thu nhập = Lợi tức
Thư giãn = Tỉnh táo, giải trí
Thuyết phục (tính) = Có lý (makes sense), hợp lý, tin được
Tiên tiến = Xuất sắc
Tiến công = Tấn công
Tiếp thu = Tiếp nhận, thâu nhận, lãnh hội
Tiêu dùng = Tiêu thụ
Tổ lái = Phi hành đòan
Tờ rơi = Truyền đơn
Tranh thủ = Cố gắng
Trí tuệ = Kiến thức
Triển khai = Khai triển
Tư duy = Suy nghĩ
Tư liệu = Tài liệu
Từ = Tiếng, chữ

Ùn tắc = Tắt nghẽn
Vấn nạn = Vấn đề
Vận động viên = Lực sĩ
Viện Ung Bướu = Viện Ung Thư
Vô tư = Tự nhiên

Xác tín = Chính xác
Xe con = Xe du lịch
Xe khách = Xe đò
Xử lý = Giải quyết, thi hành

(… còn tiếp)
* Quý vị nào thấy có thêm những chữ loại này ở đâu đó (?) hoặc thấy sự đối chiếu chưa đúng (!) thì xin vui lòng mách dùm để nhà cháu bổ túc (không phải bồ sung) và sửa đổi cho đúng (không phải là hoàn chỉnh) mà sửa chữa (chứ không phải sửa đổi), và cũng để mọi người cùng phấn khởi (không phải là hồ hởi) mà tham khảo. Xin Đa tạ…
Trần Văn Giang [ghi chép lại]
TCB tôi sưu tầm

Wednesday, September 24, 2014

Xạ Thủ Phi Hành



Cũng không trách họ được, bởi vì trông tôi cao ráo đẹp trai quá xá, hiện đang là một kỹ sư, chủ một hãng khá lớn, lái xe Lexus mới toanh, tiêu tiền như nước v v… thì đâu có ai ngờ rằng ngày xưa tôi chỉ là một thằng lính quèn! ...Xạ Thủ Phi Hành
Cứ mỗi lần nghe nói hồi trước tôi ở binh chủng Không Quân là thiên hạ -nhất là mấy bà mấy cô- hỏi liền rằng hồi trước anh lái máy bay gì?? Đọc tới đây chắc có người bỉu môi ra mà nói:
-Thằng cha này “nổ” quá xá!
Hề hề, cũng phải cho tôi nổ tí chứ!

Bởi vì ngày còn đi lính tôi chuyên trị đại liên M60 rồi khi chuyển qua Trực Thăng Gunship tôi lại ôm cây minigun 6 nòng, bắn kêu ò ò như bò rống, khiến địch quân kinh hồn bạt vía, nên bây giờ phải nổ một chút xíu cho vui đời, yêu người vậy mà.
Quái đản một điều là sao thiên hạ lại có quá nhiều người cứ tưởng ai đi Không Quân cũng đều là Pilot hết, trong khi thực tế để đem một ông Pilot “lên giời” thì cả hơn chục thằng “vô danh tiểu tốt” khác phải ngày đêm làm việc hùng hục như trâu, trắng dờ con mắt.
Nguyên do là các đấng Pilot thường cao lớn, mặc đồ bay vô coi oai hùng, các em nhìn thấy là nuốt nước miếng ừng ực rồi; Các bố ấy và các văn sĩ nửa mùa lại thường viết bài, viết truyện ca tụng cuộc đời mấy ổng quá chời quá đất, nào là hào hoa phong nhĩ (Phi công ra đi … gái theo ngập đường!); nào là anh dũng lệch người (Đi không ai tìm xác rơi), còn các ngành khác chẳng mấy khi có ai nói đến.
Nhớ từ ngày tôi đọc báo Lý Tưởng đến nay, chỉ thấy có Pilot Ke Phương Toàn lái máy bay trực thăng thấy muốn té đái trong quần; anh Bé viết về ngành Kỹ Thuật sửa chữa phi cơ nắng nôi vất vả; ông Th/s Thông viết chuyện Cơ Phi rớt ở Hạ Lào gần chết, còn cái ngành Xạ Thủ của tôi thì chỉ nghe đến cái tên là người ta đã ớn xương sống, nói gì viết ra nghề mình để người ta đọc.

Cũng chính vì cái vụ này mà hồi đó tôi có quen một em mà rồi sau không thành, khi ông già em biết cái chỉ số Xạ Thủ của tôi.
Khi bị bắt buộc chia tay em rồi, tôi chửi đổng:
- Me, đi lính mà không làm xạ thủ bắn ngay địch quân thì còn ra cái thể thống gì, bộ thằng Pilot nó bỏ bom không chảy máu hay sao. Me, ổng làm như tui là Xạ thủ đại liên thì chưa kịp bắn, chỉ cần đến gần là con gái ổng có bầu liền hay sao.
Thôi chuyện lâu rồi bây giờ tôi cũng không tức mà làm gì cho nó nhẹ thể và lên tăng xông, vì cũng may là con gái ổng không lấy tôi, chứ nếu mà … thì cuộc đời cổ cũng không khá, tôi sẽ bóp .. như bóp cò mini gun 4000viên/1phút thì cổ sẽ đẻ sòn sòn năm một.
Tôi gia nhập Không Quân sau hơn một năm đi lính Bộ Binh.

altalt
Một năm ca bài “Lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm, sương trắng rơi đôi vai ướt lạnh mềm ..” thì tôi lên Binh Nhất. Lúc Không Quân qua tuyển mộ những thằng vác súng đại liên M60 là tôi xung phong đi liền. Vác cây súng kềnh càng nặng nề, với băng đạn dài quấn quanh người, ba lô, cơm sấy, băng rừng lội ruộng còn không ngán, mà bây giờ được ngồi trên máy bay bắn xuống thì nhàn nhã biết chừng nào, phải nạp đơn gấp gấp.
Tôi về Tân Sơn Nhất vô khám ở khối Y Khoa Phi Hành.

Nhiều kẻ ứng thí rớt lộp độp nhưng tôi cái gì cũng tốt: Tim đập rất tốt, tăng xông vừa phải cho dù mới làm 20 cái nhảy xổm xong, tai thính như tai chó, mắt sáng hơn sao chỉ nhìn sơ con ruồi là biết con đực con cái, chỉ liếc thoáng qua là biết đứa con gái nào vú nở đít cong.
Nhưng khi bị chuổng cời ra cho ông bác sĩ Dụ khám tổng quát thì có vấn đề.
Anh TSI Hiếu bỏ cái thước đo chiều cao lên đầu tôi rồi anh phán:
- Thiếu thước tấc!
Tôi đành tôn anh ta lên:
- Thưa Thượng Sĩ! Lái máy bay kìa thì lùn chút đỉnh không được vì không đạp tới pê-đan, chứ cái thứ Xạ thủ đại liên trên máy bay trực thăng, nếu ngồi bắn không được, thì tui lom khom hay đứng cũng với tới cò súng được chớ có sao đâu.
Nhờ câu nói nịnh tăng anh ta lên một cấp, mà anh đã tăng lên cho tôi thêm vài xăng ti mét, để khỏi mang tiếng là Thằng Lùn Mã Tử, thế là tôi vào lính Không Quân.

(Lúc nãy tôi nổ là cao lớn đẹp trai chơi mà thôi, chứ người tôi tròn vo, mặc áo bay vào trông rất giống củ khoai!)
Tuy vậy cũng không phải là dễ ngon ăn đâu nghen, khám đằng trước coi hai hòn có cân nhau không, rồi họ cũng bắt chổng đít ra mà khám, tụi nó kháo nhau rằng khám coi có lông đít hay không, nhưng tôi nghĩ là họ khám bịnh trĩ.
Mấy tờ báo lớn ở Sài Gòn thường có câu quảng cáo “Ai đau khổ vì bịnh trĩ” ai mà không biết, người nào bị bịnh này thì đi ỉa cũng còn khó chứ nói gì đến việc trọng đại là đi lính Không Quân.

Tôi được xếp theo học khoá II Vũ Khí Phi Hành ở mãi tận Nha Trang.
Mới từ chiếc C119 thủng đít bước xuống là cả chục ông cán bộ của TTHLKQ ùa ra hò hét, họ cứ tưởng tụi tôi là lính mới nên hù doạ đủ điều. Nhưng thực sự mấy anh chàng này là khoá sinh của Khoá II HSQ Truyền Tin, tính ra khi chúng tôi vào lính thì mấy thằng này còn học đệ tứ hay đệ tam là cùng. Họ cũng áp dụng hình phạt chúng tôi như mấy khoá Cơ Phi, nhưng khi nghe thằng trưởng khoá xưng danh là HSI Nguyễn Nén là dần dần họ lảng ra (Thực ra khi vô quân trường phải báo cáo là Khoá Sinh, nhưng thằng Nén chơi nổi, cứ xưng cấp bực cho bọn kia nể vậy mà, đi lính tác chiến lên đến Hạ Sĩ Nhứt mà còn sống thì đừng đụng tới nó mà có ngày mang khốn).

Thế là chúng tôi tương đối thoải mái, không bị hành hạ nữa, hằng ngày cắp sách đến Trường Kỹ Thuật học về Vũ Khí.
Tôi cũng không biết tại sao lại bắt chúng tôi học vềcây súng M60 làm gì nữa, vì đã từng ôm ấp em cả năm, tháo ra chùi rửa hàng mấy trăm lần, thì học về nó làm chi, trong bóng đêm hay nhắm mắt tôi cũng có thể tháo em ra từng mảnh rồi ráp lại trong vòng ít phút.
Cuối khoá thì có chương trình học về nhận dạng phi cơ ta và địch. Phi cơ phe ta và Mỹ thì dễ rồi, hồi còn ở chiến trường tôi cũng thường nhìn thấy nó: H34, UH1, CH47, CH54, OH6. Về máy bay có cánh thì O1, O2, C47, C119, C7, C123, C130, AH1, A37, F5, A6, F4C v v.. Chúng tôi còn phải phân biệt những máy bay dân sự và vài loại đặc biệt của Air America nữa.

Còn về máy bay của bên kia thì có Mig 17, 19, 21 với cái máy bay “lên thẳng” MI6 trông hơi giống chiếc CH53 của Mỹ.
Mãn khoá thì tôi được gởi về KĐ 74 ở Cần Thơ. Năm đó phi trường Trà Nóc chỉ có 2 phi đoàn Trực Thăng là 211 và 217. Chúng tôi ở trong dãy barrack của Phòng Huấn Luyện. Không biết ông Trưởng Phòng là ai, chỉ biết mình nằm dưới sự điều động của thằng cha TSI Viễn hắc ám, nó có cô vợ coi được lắm, nhưng bánh mì thịt cô ta bán cho tụi tôi thì mặn hơn thịt kho. Cứ mỗi sáng lúc 5g thì mỗi thằng được PHL cho mượn 1 cái nón bay, trong đó có 1 bịch gạo sấy, 1 hộp trái cây và một hộp thịt ba lát xách tòn teng lên phi đoàn.
Hồi đó Xạ Thủ còn thiếu nên gọi là về đây để Phi Huấn 3 tháng, nhưng trên thực tế họ cắt đi hành quân liền.
Tôi leo lên tàu bay có ông Trưởng phi cơ râu rậm coi phát gớm, lòng tự hỏi sao con bồ ổng chịu được, râu chìa tua tủa ra như rứa hôn nhau nhột chết cha luôn.
alt
QĐVNCH đang tấn công qua Miên, nên máy bay nào cất cánh cũng nhắm hướng Châu Đốc mà bay. Chừng 20 phút bay ven theo sông Hậu là đáp ở núi Sập núi Sam chi đó. Gần bãi đáp (chỉ to hơn cái sân bóng chuyền) là cái ao nuôi cá tra. Ông Pilot của tôi thấy có đứa con gái ngồi trong cầu nên hover gần một chút, ôi thôi mấy tấm lá dừa nước che cầu gió đánh tung lên bay qua phía bên kia, cô gái sợ gió cuốn bay theo, hoặc có thể rớt xuống đìa nên hai tay bấu chặt cứng vô mấy cây cọc tràm, quần sa teng không kịp kéo lên nên phơi cặp mông trắng hếu, dòm thấy thương hết sức.
Một hồi sau liên lạc sao đó mà ông Đại Uý nói mở dây cánh quạt, quay máy để đi tải thương bên Tà Keo.
Đồng ruộng Cam-Pu-Chia mùa này nước trắng xoá như biển, nhưng đó đây thỉnh thoảng thò lên những đám cây thốt nốt và những căn nhà cao cẳng.
Đến một vùng kia khá cao ráo, đất đỏ như đất Miền Đông thì tôi thấy khói màu tím bay lên từ khu vườn của một ngôi chùa Miên mái nhọn. Xung quanh chùa có những cây gỗ sao cổ thụ và cây thốt nốt khá cao.
Ông Mévo bấm máy:
- Có khói tím ở hướng 3 giờ.
Ông Trưởng phi cơ vòng lại và ? máy bay hạ thấp, có tiếng nói trong intercom:
- Clear cây.
Mẻ, ổng nói cái gì rẹc rẹc ? âm vang trong nón bay thế này. Tôi nghe thằng cha Cơ Phi hô “OK” nên cũng bấm máy hô theo “OK”.
Máy bay hạ xuống.. nổ cái đùng, thân tàu lắc lư, sàng qua bên phải rồi đáp, lính bộ binh tràn ra đứng coi, máy bay hạ ga rồi tắt máy. Ông Đại uý chờ cánh quạt ngừng quay rồi leo lên nóc, nhắm nhé coi nó móp thế nào sau khi quất một cú vô ngọn cây thốt nốt.
Méo có chút đỉnh thôi mà mặt ông ta nhăn như khỉ ăn mắm tôm, quay qua nhìn tôi rồi xổ một câu:
- Clear như ..C !
Tuy nhiên ông cũng chở mấy cái cáng thương binh bay về tới Quân Y Viện Cần Thơ, rồi đáp Trà Nóc luôn để Kỹ Thuật coi lại cái Rotor.
Tôi buồn bã xách lỏn tỏn cái nón bay về Phòng Huấn Luyện. Tới ngang khu Nữ Quân Nhân thì thấy một bọn hơn chục thằng đang kiệu nhau trên vai mà nhòm vô dẫy phòng tắm. Nhìn tôi đang đi thất thểu coi thảm thương quá, tụi nó tội nghiệp vời vào, rồi lại còn tận tình kiệu tôi lên vai để tôi nhìn cho sướng cuộc đời.
Tôi để nón helmet xuống rồi nhảy phóc lên vai hai thằng, vừa kê sát mặt vô hàng gạch có lỗ phía trên cao để nhòm gái tắm …. Chưa phân biệt chỗ trắng cùng đen, lá tre khác lá ổi thế nào thì nguyên một thau nước nóng tạt ngay vô mặt, tôi tối tăm mặt mũi vội tụt xuống, hai thằng phía dưới cũng ướt mem. Phía trong mấy đứa con gái lính “Không Cu” cười ré lên chế diễu.

Mấy dẫy barrack này Mỹ mới giao, thành thử hệ thống nước nóng rất nóng như nước sôi, nóng đến nỗi tụi tôi thường lấy trực tiếp đổ vô làm cơm sấy được cơ mà. Mặt tôi đỏ rần lên, không phải vì mắc cở mà vì da rát như bị phỏng.
Tôi lủi thủi ra lấy nón bay mà về chỗ ngủ của mình. Mẹ kiếp, thằng cà chớn nào nhân lúc lộn xộn, chĩa luôn mấy món đồ hộp và bọc gạo sấy của tôi, chỉ còn để lại cái nón helmet trống rỗng. Thôi, thế là chiều nay lại đành phải ăn bánh mì kẹp thịt kho mặn chát của con mẹ Viễn rồi!
Hồi trước tôi thông minh sáng láng lắm, nhưng kể từ khi bị tạt thau nước nóng ấy (không biết tụi nó có giặt đồ gì trong đó chưa) mà tôi bỗng ngu đi trông thấy.


alt
Cái ngu còn hiển hiện trên mặt tôi mãi cho đến bây giờ, hễ đàn bà con gái dỗ ngọt là lại: “Lần này mình ngu kiểu này, lần khác mình lại ngu kiểu khác”.
Ra trường là tôi “được” đi Đà Nẵng ngay, tới PPĐ213 có ông Trương Văn Vinh làm sếp vì ông Đặng Văn Phước mới lên 51CT rồi. Sau đó chuyển qua 233 dưới quyền ông Bùi Quang Chính.

Trong có mấy năm mà tôi có quá nhiều Sếp: Ông Nguyễn Văn Thanh 233, ông Nguyễn Anh Toàn 239, ông Luân (hình như ông họ Phạm Đăng thì phải) Sau cùng là ông Huỳnh Văn Phố ở 253.

Thôi, ngứa tay thì viết chơi về đời lính một chút vậy, nếu các bạn cho là tôi viết “có diên”, thì tôi sẽ viết thêm nữa để kể về chuyện tôi đi tán mấy em bán thuốc lá lẻ (để mua thiếu) và mấy em ở CLB (để dễ bề ghi sổ).
Tôi chẳng bao giờ đi tán mấy em nữ sinh nữa đâu, vừa tốn tiền dẫn em đi ăn chè hoặc xi nê, mà đôi khi còn vỡ mặt, hận đời khi bố em biết tôi chính danh là Xạ Thủ Phi Hành.

Minigun. Nguyễn Nén

Thursday, September 18, 2014

Trăng sơn cước


Trăng sơn cước

Sơn cước là vùng đất rừng núi thượng du tập trung ở phía Đông và Tây Bắc của Việt Nam. Dân cư đa số là người dân tộc thiểu số Thái, H'Mông, Nùng, Mèo sống rải rác thưa thớt trong các bản thượng. Trăng sơn cước là bài hát được viết lời bởi nhạc sĩ Văn Khôi và soạn nốt nhạc bởi nhạc sĩ Văn Phụng vào giữa thập niên 50, lấy cảm hứng từ một cuộc tao ngộ với cô sơn nữ nào ở trên vùng rừng núi heo hắt gió mây.

Nhạc sĩ Văn Khôi thì không mấy người biết đến tên nhưng cái tên Văn Phụng thì rất quen thuộc vì ông là tác giả của những bài hát rất thành công như: Ô mê ly, Xuân miền Nam, Trăng sáng vườn chè, Tôi đi giữa hoàng hôn, Ghé bến Sài Gòn. Nhạc sĩ Văn Phụng sinh năm 1930 tại Hà Nội, từ nhỏ học dương cầm với hai bà giáo sư âm nhạc: một bà người Pháp và một bà người Việt. Năm 1945 lúc được 15 tuổi Văn Phụng đoạt giải nhất cuộc thi tuyển lựa độc tấu dương cầm tại Nhà Hát Lớn Hà Nội.

Năm sau ông thi đậu vào ngành Y khoa nhưng lại bỏ học dở dang ở năm đầu để chạy loạn vào Nam Định. Ông lánh nạn tại nơi đây và được một linh mục chỉ dẫn thêm về thanh nhạc. Năm 1948 ông trở về Hà Nội và tham gia chính thức vào ban Quân nhạc, chuyên soạn hòa âm cho những ca khúc Việt Nam dùng trong các ban giao hưởng, đại hoà tấu. Khi làm việc tại đây Văn Phụng gặp gỡ và kết thân với các nhạc sĩ đồng nghiệp như: Đan Thọ (tác giả của Chiều Tím, Mimosa thôi nở), Nhật Bằng (Bóng chiều tà, Tiếng đàn trong đêm), Nguyễn Hiền (Anh cho em mùa xuân), Vũ Thành (Giấc mơ hồi hương).

Nhạc phẩm đầu tay do Văn Phụng sáng tác là bài Ô mê ly, được viết năm 1948 trong một niềm vui sảng khoái dâng trào vì ông có thể theo đuổi ngành âm nhạc vốn là niềm đam mê hàng đầu của ông. Năm 1954 ông di cư vào miền Nam và giữ chức vụ Nhạc Trưởng của Đài Phát thanh Quân đội và tiếp tục sáng tác các bản nhạc hay như: Ghé bến Sài Gòn, Tôi đi giữa hoàng hôn, Các anh đi, Tiếng dương cầm, Suối tóc...Riêng bài Suối tóc là sáng tác riêng để tặng cho người ca sĩ ông mới quen biết Châu Hà mà sau này hai người kết hôn và sống gắn bó đến cuối đời. Vì cặp Văn Phụng - Châu Hà sống rất chung thủy hạnh phúc nên hai người được mệnh danh là Tiếng hát với cung đàn, lấy từ tên tựa của một sáng tác do Văn Phụng viết khi ông đang làm Nhạc trưởng ở Đài Phát thanh Quân đội.

Bài hát Trăng sơn cước có một giai điệu đặc thù của loại nhạc "thượng du" mà Đắc Xuyên Gia Khang chưa biết tên chuyên môn, nếu có. Trong các bài hát thuộc thể loại này thì thấy nhạc khí sử dụng hầu hết đều có chiêng trống, tù và, sáo, khen...Lướt qua những bài hát thông dụng kể về chuyện tình của mấy chàng trai thành thị đi vô sơn cước tìm kiếm sơn nữ thì thấy có: Chiều lên bản thượng, Nỗi buồn Châu Pha, Ðường chiều sơn cước, Tiếng hát Mường Luông của Lê Dinh và Minh Kỳ, Chuyện tình La Lan của Hoàng Thi Thơ, Bông hoa rừng của Lê Thương, Tình Ca Người Sơn Cước của Nguyễn Trung Cang...

Thường thì nhạc sĩ kết hợp trai Kinh với gái sơn nữ xứ Thượng bên cảnh mây núi thơ mộng chen lẫn rượu cần, tù và rồi nhảy nhót bên lửa trăng. Nhưng hầu như kết thúc của những bài hát này là cảnh chia ly, có duyên mà không phận. Trai Kinh lên đường trở về lấy gái thị thành để con gái xứ Thượng ở lại tiếp tục đợi trai khác tới hoặc đi lấy chồng cùng bộ lạc, văn hoá và ngôn ngữ với mình cho chắc ăn.

Mời các bạn đọc lời và nghe lại bài hát Trăng sơn cước qua 3 tiếng hát Nini, Vina Uyển My và Hạ Vy

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/trang-son-cuoc-nini-ft-ha-vy-ft-vina-,uyen-my.vCnCwRfCup.html

Suốt canh tàn một mình ta dưới trăng vàng
Đàn trầm rung khúc mơ màng
Gợi lòng ta nhớ mường vang xa
Nhìn ánh trăng mơ về phía trời khuất xa
Một tình thơ chốn non ngàn
Ôi giờ phút sao sớm tàn

Lòng còn hoài mơ một đêm
Điệu nhạc rền vang rừng thẳm
Rượu cần càng vui càng uống
Đắm say men nồng tình duyên

Cùng chàng ngồi bên bờ suối
Hẹn hò một duyên tình mới
Nàng ngồi lặng nghe chàng nói
Khẽ rung rinh đôi làn môi

Suốt canh tàn kề vai say ánh trăng vàng
Nhạc xa đưa khúc mơ màng
Nàng nhìn ra phía trời xa xa
Như ước mơ duyên tình thơ mộng dưới trăng
Nhưng thời gian vẫn trôi hoài
Trăng tàn úa rồi khuất tàn

Dạt dào tình vương sơn nữ
Tình thơ ngây bên suối
Xót xa duyên tình xưa
Lạnh lùng ngồi trông trăng sáng
Ta nhớ ngày qua
Nhờ làn gió đưa

Gió ơi đưa về chốn xưa
Thiết tha bên bờ suối thơ
Bóng ai xa còn ước mơ

Ôi ngày vui sao quá vội

Friday, September 5, 2014

Hởi anh, Người chiến sĩ vô danh


(Cảm tác khi nhìn ảnh anh thương binh thăm mộ nghĩa trang)
 
Anh cao lắm khi xưa
Đi đầu đoàn diễn hành ngày lễ
Nay anh lùn, vì cụt mất đôi chân
Chiếc nạn con không làm chí cả hao mòn
Anh đứng thẳng trên quê hương đổ nát
Anh đứng bên anh em xưa đồng đội
Người lính Cộng Hòa bên ngôi mộ chiến binh
Trong nghĩa trang tình chiến hữu anh linh
Nhang khói tỏa u lòng vòm cây lá
Nghe đâu đây anh hồn dù thân rã
Về đây anh, người chiến sĩ vô danh
Sống hiên ngang, vì nước liều mình
Anh nằm đó, tôi nghe hồn nhỏ lệ
Đôi chân tuy không còn
Nhưng còn nặng tình chiến hữu
Chiến địa năm nào gửi phần thân xác nơi nao
Nơi nào?  Tôi đâu nhớ!
Mảnh đất quê hương u mờ xương máu
Tôi mĩm cười, mời chun rượu ly bôi
Mai tôi đi rồi! 
Hẹn anh ngày tái ngộ . . .
 
Phạm văn Hòa
K18VBDL